Ảnh - Phóng sự: Nỗi đau da cam

Ảnh – Phóng sự: Nỗi đau da cam

Chất độc da cam do Mỹ sử dụng để khai quang các khu rừng rậm của Việt Nam trong cuộc chiến xảy ra 4 thập kỷ trước đã đầu độc không chỉ các chiến binh và thường dân vào thời điểm đó mà còn cả các thế hệ con, thậm chí là cháu của họ…Nhiếp ảnh gia James Nachtwey và phóng viên Christopher Hitchens của Mỹ đã ghi nhận điều này qua các khung hình gây sốc, được thực hiện tại các địa điếm khác nhau của Việt Nam như TP HCM, Bến Tre, Quảng Trị, Hà Nội…, cũng như một số nơi trên nước Mỹ.

Bà Phan Thị Hội (huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị) tắm cho đữa con trai 14 tuổi của mình là em Bùi Quang Kỷ. Bà đã tiếp xúc với chất độc da cam khi còn là một người lính Giải phóng thời kỳ chiến tranh Việt Nam.

Nguyễn Thanh Hải, 24 tuổi, với cha của mình là ông Nguyễn Thanh Quang.

Eric Ramsey, 35 tuổi, sống ở thành phố Dallas (bang Texas, Mỹ) bị tràn dịch não và biến dạng tay chân. Một phần lớn bộ não của anh đã biến mất. Cha của Eric là một lính thủy đánh bộ trong chiến tranh Việt Nam. Ông đã bị thương nặng do mìn và tiếp xúc với chất độc da cam. Eric nhận được một số khoản trợ cấp từ hội Cựu Chiến binh, nhưng không phải dành cho cho chất độc da cam.

Trần Thị Thắng, 12 tuổi, bên mẹ là bà Ngô Thị Sen. Cha của em đã tiếp xúc với chất độc da cam khi phục vụ trong quân đội Giải phóng thời chiến tranh.

Harold Jackson, 62 tuổi, người bị tràn dịch não và có các biểu hiện bệnh lý thần kinh ngoại vi, ung thư da và ung thư tuyến tiền liệt đang ở bên cạnh vợ mình tại nhà riêng (Fulshear, Texas). Jackson đã nhiễm chất độc da cam trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Hiện ông đang sống bằng trợ cấp của hội Cựu chiến binh.

Một cậu bé khuyết tật do di chứng chất độc da cam xem TV tại Bệnh viện Từ Dũ, Thành phố Hồ Chí Minh.

Michael Szymczak, 23 tuổi, người bị tật nứt đốt sống và mẹ anh là bà Doreen Szymczak (Highland Lake, New Jersey). Cha của Michael là phi công trong lực lượng không quân Mỹ thời chiến tranh Việt Nam, có thể đã tiếp xúc với chất độc da cam. Michael đã nhận được trợ cấp từ Hội cựu chiến binh, do tật nứt đốt sống được công nhận như một hậu quả của chất độc da cam.

Lê Thị Tuyết, 25 tuổi, bên cạnh mẹ là bà Phạm Thị Mạnh và cha là ông Nguyễn Văn Xuân. Vào thời kỳ chiến tranh, bố mẹ cô đã sống trong khu vực rải chất độc da cam.

Ông Rodney Tyler, 58 tuổi, người bị bệnh Parkinson và vợ là bà Martie Tyler trong căn hộ ở Greensboro, Bắc Carolina. Rodney đã tiếp xúc với chất độc da cam khi phục vụ trong lực lượng hải quân thời chiến tranh Việt Nam. Sau 21 năm đấu tranh cho quyền lợi của mình, hiện giờ ông đã nhận được bồi thường tàn tật 100% từ hội Cựu chiến binh.

Cô gái mù Nguyễn Thị Huệ, 17 tuổi, bên cạnh mẹ.

Bé Ryan Albertson, sáu tuổi, bị dị tật nứt đốt sống bên người cha của mình là ông Kelly Albertson (thị trấn Hackettstown, bang New Jersey). Em chịu chịu di chứng từ ông của mình là Albertson James, người đã tiếp xúc với chất độc da cam trong thời gian phục vụ quân đội Mỹ tại Việt Nam. Ryan không nhận được khoản trợ cấp nào từ hội Cựu chiến binh.

Bà Phan Thị Hội (Cam Lộ, Quảng Trị) hôn con đứa trai 14 tuổi của mình, em Bùi Quang Kỷ.

Một ngôi nhà trong làng hữu nghị Việt Nam (ngoại thành Hà Nội) nơi nuôi dưỡng nhiều cựu chiến binh bị tàn tật. Nhiều người trong số họ mắc hình thức khác nhau của ung thư, tiểu đường, và bệnh ngoài da, rất có thể là di chứng của chất độc da cam.

Bố mẹ của cậu bé 9 tuổi Nguyễn Tuấn Thanh sống ở tỉnh Bến Tre, một khu vực bị phun chất độc da cam trong chiến tranh. Mẹ của em đã bị ung thư vú và một trong hai bàn tay bị tê liệt.

Đặng Thị Ngọc Giàu, 8 tuổi, bên cạnh bà của em là Hồ Thị Củi.

Trương Minh Hiệp, 7 tuổi, trong chiếc giường cũi của mình tại Bệnh viện Từ Dũ, TP HCM.

Trẻ em chịu di chứng từ chất độc màu da cam tại Bệnh viện Từ Dũ.

Nguyễn Văn Thông, 22 tuổi, người thanh niên phải chịu đựng khuyết tật cả về thể chất và tinh thần, đang bò lê bên cái bóng của em trai, Nguyễn Văn Thủy – người bị tràn dịch não và tật nứt đốt sống. Cha của họ đã tiếp xúc với chất độc da cam, khi ông phục vụ trong quân đội Giải phóng.

Q.L (dịch từ VANITYFAIR.COM)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *